ĐIẾU VĂN BÀ PHẠM BÍCH DIỆP

Hôm nay, trong niềm tiếc thương vô hạn, chúng ta cùng có mặt tại đây để tiễn biệt bà Phạm Bích Diệp, người vợ, người mẹ, người bà, người ruột thịt, người bạn và đồng nghiệp đáng kính, người đã dành cả cuộc đời cho gia đình và sự nghiệp, một người phụ nữ mẫu mực, tận tâm và đầy trách nhiệm.
diep-1743244212.jpg
 

Kính thưa: Toàn thể quý vị!

Phạm Bích Diệp sinh ngày 12 tháng 5 năm 1957 tại Hà Nội, quê quán Phúc Am, Gia Viễn, Ninh Bình, trong một gia đình trí thức. Thân sinh của bà là ông Phạm Đức Hóa, nguyên Hiệu trưởng trường Ngoại ngữ (nay là Đại học Hà Nội), và bà Đặng Thị Bích Hạnh, cán bộ Trường Ngoại ngữ. Được hun đúc trong môi trường giáo dục, bà đã theo học Đại học Sư phạm Hà Nội, chuyên ngành Pháp và Kinh tế Chính trị.

Sau khi tốt nghiệp, bà bắt đầu sự nghiệp tại Ngân hàng Trung ương, trải qua nhiều vị trí công tác quan trọng ở Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, từ Phòng Tỷ giá, Vụ Kinh tế Ngoại tệ, đến Sở Giao dịch. Với trí tuệ tinh anh, sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm cao, bà đã góp phần quan trọng trong lĩnh vực quản lý ngoại hối, thanh toán quốc tế và thị trường tiền tệ. Bà từng đảm nhiệm các vị trí như Chuyên viên tại Vụ quản lý ngoại hối, sau đó là Phó trưởng phòng, rồi tiếp tục được tin tưởng giao trọng trách Chuyên viên chính, Trưởng phòng tại Sở Giao dịch Ngân hàng Nhà nước Việt Nam. Năm 2000, bà được Chính phủ Pháp cấp học bổng học sau đại học về Tài chính Ngân hàng, tiếp tục nâng cao chuyên môn để đóng góp nhiều hơn cho ngành ngân hàng nước nhà.

Phạm Bích Diệp đã vinh dự nhận Bằng khen của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Năm 2019, bà được trao tặng Huy hiệu 30 năm tuổi Đảng, ghi nhận những cống hiến to lớn của bà đối với sự nghiệp cách mạng.

Cùng với sự nghiệp vững vàng, bà là người vợ, người mẹ, người bà, người chị, người em hết lòng vì gia đình. Bà đã cùng chồng – ông Hoàng Sùng, xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, nuôi dạy hai con trai thành đạt: đó là Hoàng Tùng, Phó Trưởng phòng Tổng Công ty Thăm dò Khai thác Dầu khí, và Hoàng Sơn, kiến trúc sư tại Tập đoàn Kiến Á. Gia đình bà tiếp tục phát triển với con dâu hiền thảo, các cháu ngoan ngoãn. Các cháu Hoàng Minh, Hoàng Gia Hân, Hoàng Dũng – là những thế hệ tiếp nối tình yêu thương và truyền thống gia đình.

Sau khi nghỉ hưu năm 2012, bà chọn cuộc sống giản dị, ấm áp bên gia đình tại Hà Nội. Nhưng hôm nay, bà đã rời xa chúng ta, để lại bao tiếc thương và nỗi nhớ khôn nguôi.

Dẫu biết sinh – tử là lẽ vô thường, nhưng sự ra đi của bà Phạm Bích Diệp vẫn là mất mát lớn lao đối với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Hình ảnh một người phụ nữ trí tuệ, tận tụy và nhân hậu sẽ mãi in đậm trong tâm trí những người ở lại.

*

Kính thưa toàn th quý v!

Những lời trang trọng trên đây dành để tiễn biệt bà Phạm Bích Diệp trong nghi lễ chung, nhưng với gia đình, Diệp là máu là thịt, xin có đôi lời tâm huyết cùng Diệp.

Than ôi!
Một kiếp hồng trần vừa khép lại,
Dòng thời gian bỗng chốc ngừng trôi.                
Mái nhà thân yêu trở nên trống trải,
Anh chị em, chồng con, bè bạn… mất em rồi!

Diệp ơi!
Gia đình ta có tám anh em,
Nếp nhà trí thức, gia phong nghiêm cẩn.
Trên kính dưới nhường, nghĩa tình bền chặt,
Dù vật đổi sao dời, đạo lý vẫn không phai.

Phạm Bích Diệp, người em thứ sáu,
Tâm trong như ngọc, dạ sáng như sao.
Hiếu thảo với mẹ cha, trọn nghĩa trước sau,
Hết lòng vì cháu con, yêu thương dào dạt.

Từ thuở ấu thơ, đã đảm đang thu vén,
Nào bếp núc, nào chăm lợn nuôi gà,
Nào chợ búa, nào thu dọn cửa nhà.
Dáng mảnh mai mà không nề hà mệt nhọc

Lúc đi học vui tươi, nhí nhảnh
Trí tuệ tinh anh, nghị lực phi thường.
Mê say con chữ yêu quý văn chương,
Vượt mọi khó khăn, học hành tấn tới

Khi vào đời, lòng trong như ánh sáng,
Đạo trung trinh, ý chí vững vàng.
Với công việc, tận tâm, thanh bạch,
Trước lợi danh ngoảnh mặt, chẳng màng…

Than ôi!
Bệnh tật giáng xuống chẳng từ ai,
Anh chị em, cháu con, bạn bè đớn đau quặn thắt.
Thuốc men lo đủ đầy, lời động viên không dứt,
Những đêm dài trắng mắt canh em.
Từng phút từng giây, mọi người chung sức,
Cố giành lại em khỏi lưỡi hái tử thần.
Nhưng trời đã định rồi…
Đoạn trường đành tiễn đưa, tim thắt, lệ rơi…

Diệp ơi!
Hình bóng em còn mãi,
Trên những trang thư, trong tiếng hát hôm nào.
Trong tim người thân, ký ức dâng trào,
Em vẫn còn đây, đậm đà đằm thắm.

Diệp ơi!
Em hãy yên lòng, thanh thản mà đi,
Cõi vĩnh hằng không còn đau, khổ.
Gặp mẹ cha, sum vầy tiên tổ,
Dẫu đi xa… mà em vẫn không xa...

Diệp ơi!
Đất mẹ bao dung, đón em về cõi vĩnh hằng,
Anh chị em, cháu con, bạn bè … đời đời thương nhớ!

Xin kính cẩn cúi đầu tiễn biệt!